Tin Thường Ngày.

Các Tin Tức Thường ngày trong cuộc sống chúng ta.

Tin Tức, Chuyện Lạ, Người đẹp

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Đầu thai trả nợ

Tục ngữ có câu: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”. Hôm nay chúng tôi xin kể một câu chuyện về việc đầu thai trả nợ được lưu truyền tại vùng Đông Bắc, Trung Quốc.

Tại một ngôi làng miền núi nhỏ ở vùng Đông Bắc, có một cụ bà khoảng 60, 70 tuổi bị mù.

Hàng xóm của cụ là một phụ nữ họ Tôn, do nhà đông con nên thường xuyên phải vay gạo của cụ. Mỗi lần bà Lưu đều rất sẵn lòng giúp đỡ và vui vẻ bảo cô hãy tự đi lấy. Mỗi lần lấy gạo rời đi, cô Tôn thường nhấc tay bà Lưu đặt lên mặt gạo để bà có thể kiểm tra được mực gạo có phẳng như mọi lần không.

Và mỗi lần trả lại bà lương thực, bà Lưu cũng được kiểm tra theo cách này.

Sau một thời gian, cô Tôn đã khởi lên lòng tham, cố gắng tìm cách để lừa dối bà Lưu. Cô đã sử dụng một thùng to để đựng gạo, nhưng khi trả lại thì chỉ dùng một chiếc chậu nhỏ để đong trả bà.

Thùng và chậu có chiều cao chênh lệch tới 10 cm. Như vậy, lượng lương thực được trả lại còn không bằng một phần mười so với lúc ban đầu.

Bà Lưu thậm chí không nghi ngờ chút nào, còn cô Tôn thì vẫn tiếp tục lừa dối bà như vậy trong suốt nhiều năm. Sau đó, cô Tôn đã mắc một căn bệnh kỳ lạ, đau đớn rất khó chịu. Cô đã thử các phương pháp điều trị khác nhau nhưng đều thất bại. Sau đó cô đã qua đời vì đau đớn.
Nhà Quảng Cáo

Mùa xuân năm sau, bà Lưu đã có một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ người hàng xóm này mặc bộ y phục màu đen, xấu hổ vào gặp bà và nói: “Con đến nhà bà để trả nợ đây”.

Sáng ngày hôm sau, một nhóm gà con đã nở thành con, trong đó chỉ có một con là màu đen.

Sau khi con gà đen này lớn lên, tỷ lệ sản xuất trứng rất tốt, là con gà đẻ trứng nhiều nhất trong tất cả những con gà khác. Một nhà giàu trong làng biết tin, nên rất muốn mua con gà của bà, nhưng bà Lưu không muốn bán nên họ cũng không có cách nào khác.

Sau 3 năm qua đi, vào một đêm bà Lưu lại có một giấc mơ, mơ thấy con gà đen bay lên giường một chớp mắt đã biến thành cô Tôn.

Cô Tôn đã nói với bà rằng: “Trước đây, con đã làm điều không tốt, con đã dùng thùng to để đựng gạo nhưng khi trả bà chỉ trả bằng chậu nhỏ. Do đó nên con đã bị trừng phạt đầu thai làm gà trong 3 năm để trả món nợ này”. Sau khi nói xong liền đi mất.

Bà Lưu liên tục gọi lớn tên của cô Tôn và giật mình tỉnh dậy. Sáng hôm sau bà phát hiện con gà mái đen không biết nguyên do gì mà tự nhiên chết.

Bà Lưu đã kết nối hai giấc mơ kỳ lạ trước và sau này lại, cuối cùng cũng hiểu ra sự tình là thế nào. Sau đó bà cũng đã an táng con gà cẩn thận.

Có thể nói, trong cuộc sống có những điều chúng ta nghĩ rằng: những việc không tốt chúng ta đã làm sẽ không ai biết được, và nhiều khi chỉ nghĩ đến lợi ích riêng của bản thân được thoả mãn mà gây tổn hại cho người khác. Nhưng ở đời không có gì dễ dàng cả, bạn bỏ ra công sức bao nhiêu bạn sẽ được lại bấy nhiêu. Nếu bạn nhận được không phải là tiền thì đó cũng là phúc phận hay sức khoẻ cho bản thân và gia đình. Cổ nhân xưa thường nói: Làm việc thiện sẽ được thiện báo, làm việc ác sẽ gặp ác báo. Chớ có sai! Vì vậy, hãy làm một người chính trực và thiện lương. Chắc chắn bạn sẽ có một tương lai tốt đẹp, đừng giống như cô Tôn trong câu chuyện trên.

My My

Một người sống hạnh phúc hay không là do tâm của mình quyết định

Ngoại cảnh không có khả năng cho bạn sự sung sướng, hạnh phúc. Bí quyết hạnh phúc là khả năng thích ứng được với điều mình không yêu thích. (Ảnh: Internet)

Người có trí tuệ xưa nay thường không sống “trong miệng” của người khác, cũng không sống “trong mắt” của người khác. Gặp nhau là duyên mà không gặp cũng là duyên, gặp lại là duyên mà biệt ly cũng là duyên. Trần thế mênh mông giữa đến và đi cho nên gặp hay không gặp cần gì phải đau khổ luyến lưu? Vậy bí quyết sống hạnh phúc vui vẻ là gì?

Bất luận bạn làm tổn thương ai thì xét về lâu về dài, đó đều là sẽ tự làm tổn thương đến mình. Có thể hiện giờ bạn sẽ không cảm nhận thấy được nhưng nó nhất định sẽ chuyển động ngược trở lại và quẩn quanh bên bạn. Phàm là bạn làm việc gì đối với người khác thì cũng là đối với mình, bạn khiến người khác trải qua điều gì thì sau này bạn nhất định sẽ trải qua điều đó. Phật giáo truyền giảng về nhân quả không phải để hù dọa con người mà chính là có ý muốn nhắc nhở, bảo ban con người. Đây là chân lý, cho dù bạn có tin hay không thì nó vẫn cứ tồn tại không cách nào bị mất đi.

Một ông lão nói với cháu trai của ông rằng: “Trong thân thể mỗi người đều có hai con sói, chúng luôn tàn sát lẫn nhau. Một con sói đại biểu cho sự căm phẫn, ghen ghét, kiêu căng, sợ hãi và sự sỉ nhục. Con sói còn lại đại biểu cho sự ôn hòa, lương thiện, lòng biết ơn, niềm hy vọng, nụ cười và tình yêu.“

Cậu bé sốt ruột hỏi ông: “Ông nội! Con sói nào mạnh hơn ạ?”

Ông lão trả lời: “Con mà cháu nuôi nấng! Tâm của cháu hướng về phương nào thì chính là con đường tương lai của cháu!”
 

Đến với giáo lý nhà Phật không phải là để ký thác khi mất đi mà là để đối đãi đúng đắn với cuộc đời. Nhìn thấu sự “vô thường” của nhà Phật chúng ta sẽ nhận thấy rất nhiều điều mặc dù là tốt đẹp nhưng sẽ không bền vững lâu dài. Hay rất nhiều khi chúng ta rơi vào thống khổ tưởng như không thể chịu đựng được nữa nhưng rồi chúng lại qua đi nhanh chóng. Cho nên,”vô thường” là gợi ý tốt nhất cho cuộc đời. Nó khiến cho chúng ta ở trong hoàn cảnh biến đổi thất thường của cuộc đời mà có thể thăng hoa trí tuệ.

Học giáo lý nhà Phật để làm gì? Chính là để điều phục tự tâm (tạm hiểu: điều hòa, thu phục tâm). Rất nhiều người chỉ vì một lòng muốn cầu sống lâu, cầu không bệnh tật, cầu tiền tài, cầu sinh con trai mà đến tu trì. Kỳ thật, đây đều là đã đi ngược lại với Phật Pháp.

Bái lạy không phải chỉ là khom lưng cúi người xuống mà là buông bỏ ngạo mạn. Niệm Phật không phải là thể hiện ở số lượng thanh âm mà là thể hiện ở sự thanh tịnh của tâm địa. Chắp tay không phải chỉ là khép hai tay lại mà còn thể hiện sự cung kính. Thiền định không phải là ngồi lâu đến mức không dậy nổi mà là trong tâm không bị dao động bởi bên ngoài. Vui mừng không phải là ở khuôn mặt rạng rỡ mà là ở sự khoan khoái, dễ chịu trong lòng. Thanh tịnh không phải là ở sự vứt bỏ dục vọng mà là thể hiện ở tâm địa không mưu cầu cái lợi. Bố thí quyên tặng không phải chỉ là cho đi hết vật chất mà là chia sẻ tấm lòng yêu thương. Tín Phật không phải là học tập tri thức mà là thực hiện vô ngã.

Có những người khi ăn chỉ chuyên chọn những thứ mình yêu thích, ở cũng chọn chỗ mình yêu thích, kết giao bạn bè cũng chỉ chấp nhận người mình ưa thích… Vậy một khi gặp được điều mình không ưa thích sẽ không có cách nào tiếp nhận. Kỳ thực, ngoại cảnh không thể vĩnh viễn cho bạn sự sung sướng, hạnh phúc, chỉ có học được cách thích ứng được với cả điều mình không yêu thích thì mới vĩnh viễn có được niềm hạnh phúc!

Sống trên đời, không tranh giành chính là từ bi, không tranh cãi chính là trí tuệ, không nghe thấy chính là thanh tịnh, không nhìn chính là tự tại, không tham lam chính là bố thí, đoạn tuyệt ác chính là làm việc thiện, sửa đổi chính là sám hối, khiêm tốn chính là lễ Phật, tha thứ chính là giải thoát, thấy đủ chính là buông bỏ, lợi người chính là lợi mình.

Rất nhiều khi chúng ta nhìn thấy sự hào nhoáng, phù hoa mà lại không nhìn thấy một “mạch nước ngầm” đang khởi động: Có một ít người biểu hiện bề ngoài hạnh phúc là bởi vì họ đang che dấu nỗi khổ khó tả. Có một ít người bên ngoài nở nụ cười nhưng trong lòng lại đang có âm thanh của nước mắt. Có một ít người thường hay khoa trương nhưng kỳ thực trong tâm linh lại có nhiều hư không… Bình luận của người khác thực sự không quá trọng yếu như vậy, hạnh phúc và vui vẻ của bản thân là không phải ở trong con mắt của người khác mà là ở chính trong tâm mình!

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Đời thường bình dị của vợ chồng Châu Nhuận Phát

Ngôi sao kỳ cựu Hong Kong không ngại chen chúc trên tàu điện ngầm còn vợ ông thường ngày đi chợ ở khu bình dân.
 . Châu Nhuận Phát nhớ về tuổi thơ vất vả / Kỷ niệm thuở hàn vi của các tài tử Hong Kong

 Xuất thân nghèo khó, khi thành danh, Châu Nhuận Phát vẫn giữ thói quen sống tiết kiệm, giản dị. Ông không ít lần bị bắt gặp chen chúc trên tàu điện ngầm ở Hong Kong giờ cao điểm.

 Tài tử vui vẻ chụp ảnh cùng khi người hâm mộ ngỏ lời.

 Dù đi tàu điện ngầm bất tiện, Châu Nhuận Phát vẫn chọn hình thức giao thông này. Tài tử từng nói ông thích ngồi phương tiện công cộng, thích đi chợ.

 "Vì sao hàng ngày tôi đi tàu điện ngầm? Vì Châu Nhuận Phát không quan trọng trong lòng dân Hong Kong. Họ quá bận, ngồi xuống ghế là chơi điện thoại. Châu Nhuận Phát có đi đi lại lại cũng chẳng ai nhìn. Tôi không quan trọng chút nào", nam diễn viên từng nói.

 Ngôi sao kỳ cựu xuống phố với trang phục đơn giản.

 Khác với chồng, bà Trần Hội Liên lớn lên trong gia đình thượng lưu. Tuy vậy, đôi vợ chồng có lối sống tương đồng. Bà thường mua đồ ở những khu bình dân.

 Bà Trần ăn mặc giản dị như những người bán hàng trong khu chợ gần nhà.

 Không ít người nổi tiếng thường có nhiều trợ lý đi cùng, Châu Nhuận Phát chỉ đi cùng vợ - quản lý kiêm trợ lý của ông. 


 Nam diễn viên phòng bị kỹ càng chống cái rét âm 17 độ khi đến Bắc Kinh (Trung Quốc) quảng bá phim mới đây.

 Trần Hội Liên luôn bên chồng, giúp đỡ ông trong công việc.

Tài tử mừng sinh nhật 60 tuổi (năm 2015) bên vợ.                    
                                                                                                                                              Như Anh

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Sự thật đằng sau việc Đường Tăng “hối lộ” cho A Nan và Ca Diếp cái bát vàng







2 vị tôn giả A Nan, Ca Diếp vốn đã đạt đến cảnh giới La Hán lại còn có cái tâm tham tiền tài được? Đối với họ, vàng cũng như là đá mà thôi. Như vậy tại sao họ lại ‘ép’ Đường Tăng phải đưa cái bát vàng? (Ảnh: Youtube)

“Tây Du Ký” từ khi ra đời đến nay vẫn luôn nhận được sự yêu mến của mọi người. Người ta không chỉ yêu thích các hình tượng nhân vật trong đó, tình tiết trong đó, mà cả tinh thần lạc quan hướng thiện thể hiện trong tác phẩm. Nhận thức của người Trung Quốc đối với tu luyện, Thần Phật, thế giới thiên quốc, yêu ma quỷ quái, rất nhiều đều có liên quan với “Tây Du Ký”. Về nội hàm và ý nghĩa chính của “Tây Du Ký” luôn có nhiều cách nói khác nhau và phức tạp, khó có thể đưa ra được kết luận. Chuyên mục Sao của thời báo Đại Kỷ Nguyên xin đưa ra một số lý giải xung quanh vấn đề này, mong được cùng độc giả gần xa góp ý, thảo luận.

«Tây Du Ký» được giới học thuật ca ngợi là tác phẩm văn học cổ điển đứng đầu Trung Quốc với ngôn ngữ sinh động, tình tiết ly kỳ, hấp dẫn và huyền ảo. Bản thân người viết từ nhỏ rất ham mê các tình tiết trong «Tây Du Ký», càng đọc càng thấy hay. Nay đọc lại sách này thấy vẫn có cảm thụ như lúc đầu, chỉ có điều khác biệt là có thể minh bạch ra rất nhiều đạo lý huyền diệu mà khi trước chưa tu luyện không thể lĩnh hội. Về bộ phim Tây Du Ký được sản xuất năm 1986, người viết cảm thấy có nhiều chi tiết miêu tả về Thần tiên chưa được chính xác, khiến nhiều người hiểu lầm cho nên trong kỳ này muốn đàm luận một chút.

Bảy hồi đầu của “Tây Du Ký” viết về xuất thân và quá trình tu luyện của Tôn Ngộ Không. Hồi tiếp theo thì miêu tả về quá trình đại náo Thiên Cung của Thạch Hầu, và trong toàn cuốn sách, có lẽ đây là phần hấp dẫn người đọc nhất. Chứng kiến Tôn Ngộ Không ăn đào tiên, uống ngự tửu, trộm tiên đan, đánh bại Na Tra, đại chiến Nhị Lang, trong lò Bát Quái luyện mắt vàng, chơi đùa hung dữ trong tay Phật Tổ, thật làm cho người ta hét lên khoái chí. Tuy nhiên trong bộ phim Tây Du Ký sản xuất năm 1986, tình tiết này đã bị thêm thắt, thay đổi khá nhiều. Cụ thể, trong phim, có đôi lúc người xem có cảm giác Ngộ Không được đạo diễn miêu tả giống như anh hùng hàm oan, còn thần tiên, thiên binh, thiên tướng thì lại quá nhàn rỗi, đam mê hưởng lạc thú, có tầm mắt nhỏ hẹp, hay khinh khi người khác. Đây là đứng từ góc độ của con người hiện đại mà nhìn nhận các tình tiết, mà nhận thức về Thần. Thực ra không đúng một chút nào, bởi đó không phải nội hàm chứa đựng trong nội dung tác phẩm.

Như vậy việc miêu tả Thần tiên trong phim sai ở chỗ nào? Để hiểu được điều này, chúng ta phải đi tìm hiểu sự khác biệt giữa thần tiên và con người qua những phân tích dưới đây.


Thần tiên là siêu việt trên sự giàu có, sẽ không vì danh lợi mà làm những việc tổn hại đến thân tâm của bản thân mình

Đầu tiên chúng ta cần phải tìm hiểu xem chữ “thần tiên” được người Trung Quốc viết và lý giải như thế nào. Theo giải thích của cuốn “Thuyết văn Giải tự”, thần tiên (神) là chữ hình thanh (loại chữ được tạo ra trên cơ sở sự kết hợp giữa 1 ký tự biểu thị ý nghĩa và 1 ký tự biểu thị âm đọc gần giống) gồm chữ thị (示) và chữ điền (田) kéo dài nét gạch ở giữa tạo thành. Chữ thị (示) ở đây có cách phát âm gần với chữ “thần” nhất nên chỉ có tác dụng biểu thị âm thanh. Còn chữ điền (田) có nét gạch kéo dài ở giữa có hàm ý rằng, thần tiên chính là siêu việt trên sự giàu có, sẽ không vì danh lợi mà làm những việc tổn hại đến thân tâm của bản thân mình. Tại sao ký tự này lại có nghĩa như vậy? Bởi vì trong xã hội nông nghiệp thời xưa, ruộng đất (điền 田) có giá trị như đất đai, nhà cửa của chúng ta ngày nay, vì vậy nó được dùng để tượng trưng cho sự giàu có. Nói tóm lại thần tiên (神) chính là từ chỉ những sinh mệnh có cảnh giới tư tưởng nằm ngoài vật chất của thế gian, họ sẽ không vì danh lợi mà làm những việc tổn hại đến thân tâm của mình.

Thần tiên là những sinh mệnh có tư tưởng và cảnh giới vượt xa người thường. (Ảnh: Internet)
 
Trong nội tâm của Thần Phật tràn đầy thiện tính, còn con người chính là vừa đồng thời tồn tại ma tính lẫn thiện tính

Bên trên chúng ta đã giải nghĩa sự khác biệt giữa thần tiên và con người ở góc độ ký tự chữ hán, còn bây giờ chúng ta sẽ tìm hiểu thông qua quan điểm của Phật giáo.
Nhà Quảng Cáo

Trong Phật giáo giảng rằng, con người ta ai cũng có Phật tính đồng thời tồn tại ma tính. Phật tính của con người có thể được biểu hiện là: khoan dung, hay giúp đỡ người khác, chăm chỉ… còn ma tính thì được biểu hiện là: lười biếng, ích kỷ, tham lam…  Cho nên con người ta muốn thành trở thành Phật, thì trong quá trình tu luyện phải không ngừng trừ bỏ ma tính của mình. Khi không còn ma tính trong người nữa thì đã tu luyện xong, trở thành một vị La Hán, Bồ Tát hoặc Phật tùy vào mức độ tâm tính của người đó. Như vậy, sự khác biệt giữa thần tiên và con người chính là ở cái tâm, trong nội tâm của Thần Phật tràn đầy thiện tính, còn con người chính là vừa đồng thời tồn tại ma tính lẫn thiện tính.

Trong truyện Tây Du Ký, chúng ta cũng có thể tìm thấy giải thích tương tự. Cụ thể, ở hồi “thu phụ Hắc Hùng Tinh (gấu đen)”, lúc Bồ Tát hạ sơn theo Ngộ Không vào hang gấu hàng ma, đã chiểu theo mưu kế của Ngộ Không mà biến thành yêu quái sói xám. Ngộ Không khi nhìn thấy liền thích thú cười nói: “Tuyệt quá! Tuyệt quá! Là yêu tinh Bồ Tát hay Bồ Tát yêu tinh đây?”. Bồ Tát cười điểm ngộ: “Ngộ Không! Bồ Tát hay yêu tinh, âu chỉ là một niệm. Nếu luận về nguồn gốc, thì đều thuộc về không có”.

Từ câu nói của Bồ Tát chúng ta có thể thấy, Bồ Tát không cho rằng mình cao hơn chúng sinh mà chỉ tự nhận rằng, sự khác biệt giữa ngài và yêu tinh chính là ở một niệm. Có lẽ đó cũng chính là lý do vì sao Thường Bất Khinh Bồ Tát luôn tâm tâm niệm niệm: “Ai ai cũng sẽ thành Phật đó mà”. Theo người viết, ở một cảnh giới nào đó, ý nghĩa của những câu nói này chính là như vậy.


Thần tiên luôn hành xử theo Pháp lý chứ không hành xử theo cảm tính như con người


Một điểm nữa mà chúng ta cần nhắc đến ở đây chính là thần tiên luôn hành xử theo pháp lý tương ứng với cảnh giới mình đang ở, chứ không hành động theo cảm tính như con người và chức trách của họ chính là duy hộ pháp lý của vũ trụ.

Lấy ví dụ, khi Bạch Long Thái tử ngỗ nghịch, nổi lửa phóng hỏa đốt Minh Châu Đại điện liền bị phụ thân là Tây Hải Long Vương tâu lên thiên đình nhờ Ngọc Hoàng trị tội, vốn là tội chết. Tại sao Long Vương lại làm như vậy? Bởi vì hết thảy đều phải tuân theo phép trời, Long Vương không thể vì tư tình mà bỏ qua cho con trai, ở khía cạnh khác mà nói chính là  yêu cầu tiêu chuẩn tâm tính ở mỗi cảnh giới đều vô cùng nghiêm khắc. Sinh mệnh nào tâm tính bất thuần, hành xử không còn phù hợp với tầng thứ đó thì sẽ bị đánh hạ xuống.

Nói tóm lại, sự khác biệt căn bản giữa con người và thần tiên được tóm tắt qua 3 điểm:

    .Thứ nhất, thần tiên là siêu việt trên sự giàu có, sẽ không vì danh lợi mà làm những việc tổn hại đến thân tâm của bản thân mình.
   . Thứ hai, trong nội tâm của Thần Phật tràn đầy thiện tính, còn con người chính là vừa đồng thời tồn tại ma tính lẫn thiện tính.
    .Cuối cùng, thần tiên luôn hành xử theo Pháp lý chứ không hành xử theo cảm tính như con người.

Quay trở lại bộ phim Tây Du Ký, một tình tiết mà rất nhiều người hiểu sai chính là đoạn Đường Tăng phải trao cái bát vàng cho A Nan và Ca Diếp mới được cấp chân kinh. Qua những tình tiết được đạo diễn thêm thắt, nhiều người tưởng rằng đây là chuyện nhận ‘hối lộ’ nhưng thực ra không phải. Theo các phân tích ở trên, thần tiên là siêu việt trên sự giàu có, sẽ không vì danh lợi mà làm tổn hại đến thân tâm của bản thân mình cho nên lẽ nào 2 vị tôn giả A Nan, Ca Diếp vốn đã đạt đến cảnh giới La Hán lại còn có cái tâm tham tiền tài được? Đối với họ, vàng cũng như là đá mà thôi. Như vậy tại sao họ lại ‘ép’ Đường Tăng phải đưa cái bát vàng? Chính là vì họ đã thông qua công năng tha tâm thông mà nhìn thấy Đường Tăng còn cái tâm lưu luyến với cái bát vàng (biểu hiện của việc ràng buộc với lợi ích tại thế gian) và ràng buộc tình cảm huynh đệ với vua Đường. Nhưng để đạt đến cảnh giới của Phật thì phải xả hết thảy ràng buộc với thế gian, cho nên đây thực ra chính là một khảo nghiệm để giúp Đường Tăng đề cao tâm tính. Tuy nhiên, Đường Tăng đã không ngộ ra và bị “trượt” trong “bài thi” này, kết quả là nhận được kinh không có chữ. Chỉ đến khi được Nhiên Đăng cổ Phật điểm hóa bằng cách sai Bạch Hùng tôn giả đi cướp lại gói kinh và thả xuống nước, thầy trò tam tạng mới nhận ra nhân tâm này, quyết tâm buông bỏ cái bát vàng đi thì mới nhận được kinh thật. Ngoài ra chân kinh khó đắc, Đường Tăng lẽ nào có thể ‘tay trắng’ lấy kinh về được? Chẳng thế mà khi Đường Tăng không chịu đưa bát vàng, 2 tôn giả đã cười nói: “Hay thiệt, nếu đi tay không mà thỉnh kinh về lưu truyền làm sao siêu rỗi đặng!” Chính là cần phải trải qua sự việc như thế này thì người ta mới cảm thấy nó là trân quý.

Nhờ có sự giúp đỡ của Nhiên Đăng cổ Phật mà thầy trò Đường Tăng đã thỉnh được chân kinh thật. (Ảnh: Internet)

Nhân đây lại nói, khi bàn về Thần, Phật, mọi người nhất định cần phải có tâm kính ngưỡng. Hiện tại nhiều người đốt hương bái Phật, cho dù họ có mục đích gì đi nữa, thì rốt cuộc cũng là theo hình thức ấy mà thể hiện sự kính ngưỡng đối với chư Phật. Tuy nhiên hiện tại con người ta ngày càng không tin Thần Phật, coi chùa chiền như một nơi vui chơi giải trí, không tin nhân quả luân báo, dám làm điều xấu, phát triển tiếp nữa trở thành không điều ác nào mà không làm, đó chính là rất nguy hiểm vậy. Do đó hy vọng mọi người sau này khi bàn về Phật, Đạo, Thần thì cố gắng giữ sự tôn kính tối đa.

Lý giải “Tây Du Ký” từ góc độ tu luyện kỳ 8 xin khép lại tại đây. Mời các bạn đón đọc các kì tiếp theo vào tuần sau…

Thanh Phong